"Người Phán Xử", phim truyền hình mua bản quyền từ Israel đang gây sốt trên màn ảnh Việt vì có kịch bản mạnh và mới mẻ so với những gì người xem đài từng thấy trước đây. Vậy, người đã chắp bút cho kịch bản gốc hấp dẫn của "Người Phán Xử" là ai?


Reshef Levi sinh năm 1972, được coi là một hiện tượng của ngành điện ảnh Isarel. Anh là một nhà văn, biên kịch, đạo diễn, nhà sản xuất phim truyền hình, đồng thời là một danh hài. Levi từng thắng hai giải lớn ở Israel đó là Israeli Theatre Award (Giải thưởng điện ảnh Israel) và giải thưởng hàn lâm về phim truyền hình của cục điện ảnh Isarel. Levi đã lập gia đình và hiện đang có 7 người con. Anh hiện đang sinh sống tại Kfar Sava.

Bạn đang xem: Người phán xử israel

Những năm đầu tiên

Sinh ra trong gia đình có 8 người con và cha làm nhà báo, mẹ theo đạo chính thống, Levi có nhận thức sâu sắc về tình hình đất nước và có cái nhìn tổng thể về thế giới xung quanh. Khi thực hiện nghĩa vụ quân sự, Levi phục vụ cho Maglan, một đơn vị đặc nhiệm và sau khi xuất ngũ, anh được nhận vào đại học Tel Aviv qua chương trình học bổng cho sinh viên xuất sắc. Chuyên ngành đa khoa mà anh học đã trang bị cho Levi số lượng kiến thức phong phú để trau dồi làm phim sau này.


*

Năm 2001, một người em trai tên là Regev của Levi qua đời vì bệnh AIDS. Sau sự kiện đó, Levi thay đổi bút danh thành "anh em Reshef và Regev Levi" như một sự tưởng niệm cá nhân dành cho em trai. Một người khác trong số các anh em của Levi là Yannets Levi cũng là một nhà văn nổi tiếng ở Isarel.

Levi bắt đầu viết kịch bản cho những dự án phim hài trên truyền hình từ năm 1994, thời điểm anh vẫn còn trong quân ngũ. Những tác phẩm đầu tiên của anh như "Zehu Ze", "Shemesh", "Zahal 1" đều lấy bối cảnh cuộc sống đời thường trong quân ngũ, nhưng không gây được nhiều sự chú ý.

Năm 2003, Reshef Levi viết một kịch bản có tên là "Tears of Amsalem", đặc tả cuộc đời của một tên xã hội đen có bố bị đưa vào trại dưỡng lão. Dự án của Levi nhận được phản hồi tích cực. Những trăn trở về đạo đức cũng như đạo làm người trong phim rất thực tế, tạo được nhiều đồng cảm. Nhưng ngày vui không kéo dài được bao lâu, Tears of Amsalem bị hủy khi mới trình chiếu được vài tập vì lý do không có nhà tài trợ.

Sự nghiệp nở rộ với "Người Phán Xử"

Tuy buộc phải từ bỏ dự án mới chớm nở nhưng Reshef Levi vẫn không nản. Anh đem kinh nghiệm từ bộ phim trước để xây dựng nên một kịch bản mới, với nhiều ý tưởng táo bạo hơn. Và thế là năm 2007, The Arbitrator (Ha Borer - Người Phán Xử bản gốc) ra đời.


*

Ha Borer kể câu chuyện xoay quanh gia đình của Baruch Asulin, một ông trùm đã có tuổi được giới xã hội đen gọi là "người phán xử" vì chuyên đóng vai trò xử lý các tranh chấp và ân oán trong thế giới ngầm. "Người phán xử" là một sát nhân giết người không ghê tay nhưng đồng thời lại là tín đồ sùng đạo Do Thái.

Baruch là trưởng hội Do Thái giáo trong khu dân cư mình sống và mỗi khi phán xử giới xã hội đen, ông thường trích dẫn kinh Ngũ Thư (kinh Torah, một bộ kinh trọng tâm của Do Thái Giáo). Ông trùm phát hiện ra mình có một người con ngoài giá thú đang làm nhân viên xã hội tên là Nadav. Nhận thấy Nadav có phẩm chất tư duy chiến lược tuyệt vời, ông lôi kéo anh ta vào thế giới ngầm phục vụ cho mình.

Với phong cách nghệ thuật của Tears of Amsalem, Levi hợp tác sản xuất Ha Borer cùng Shay Kanot và được nhà đài Armoza Formas tài trợ vững bền. Câu truyện kể về gia đình tội phạm có vị thế hàng đầu trong thế giới ngầm nhận được sự tán dương rầm rộ từ phía khán giả và nhanh chóng được phong là phim truyền hình hay nhất mọi thời đại của Isarel, đưa Levi một bước trở thành biên kịch vàng của làng truyền hình nước này.

Vì sao Ha Borer lại trở thành tinh hoa của truyền hình Israel?

Thứ hấp dẫn nhất ở Ha Borer là nhịp phim và tiết tấu dồn dập, kịch tích. Vì ngân sách hạn hẹp nên các tập có số phân cảnh ít hơn so với thời lượng thông thường ở phim truyền hình Mỹ. Đạo diễn và biên kịch đã phải thiết kế sao cho từng cảnh, từng chi tiết, lời thoại trong phim trở nên cô đọng và gãy gọn nhất. Mọi thứ đều phải điển hình hoá để gây ấn tượng găm thẳng vào trí nhớ người xem. Điều này khiến cho bộ phim trở nên dồn dập, gay cấn. Đạo diễn Shay Kanot phát biểu: "Chúng tôi luôn cố đưa vào khung cảnh hoặc là những cảnh hành động, hoặc là một câu thoại sắc sảo để khiến cho khán giả luôn phải vận động suy nghĩ trong đầu".


*

Ngoài ra, một điểm hay nữa của Ha Borer nữa là Levi và đạo diễn đã mượn đề tài tội phạm để truyền tải thông điệp về triết lý và tôn giáo. Đây là một nước đi cực kỳ nguy hiểm. Bởi nếu như làm sai cách, phim sẽ hỏng hoàn toàn vì khiên cưỡng và trừu tượng. Tuy nhiên, Ha Borer lại vận hành câu chuyện cực kỳ trơn tru với lời thoại thuyết phục và diễn xuất chân thật. Điều này khiến Ha Borer của Levi không bị nhầm lẫn với các bộ phim cùng đề tài thế giới ngầm khác.

Lấy ví dụ cho sự khác biệt của Ha Borer. Trong quá trình hợp tác với ông trùm, Nadav bị vương vấn bởi cảm giác lương tâm cắn dứt. Ông trùm đã cắt lời anh ta ngay lập tức: "Không có cái gì là lương tâm trong đạo Do Thái hết. Chỉ có các lời răn mà thôi!".

Xem thêm: Mình bằng hạt gạo mỏ bằng hạt kê, đi làm thợ mộc là con gì

Trong một cảnh khác lấy cảm hứng từ tác phẩm Bố Già, ông trùm đã tỏ ý phản đối phi vụ buôn ma tuý xuyên biên giới dưới tư cách một người Do Thái yêu nước. Ông nói với kẻ nhẽ ra sắp là đối tác rằng: "Tôi rất quý anh, cũng như quý tất cả những người Do Thái khác. Nhưng hãy nghe tôi, anh đã đi nhầm đường rồi".


*

Bộ phim đưa lên hiện thực của đất nước nhưng không phán xét hay phê bình. Chỉ là một bức tranh mà nhìn vào đó, ta thấy được tổng thể về Isarel. Sự nghiệt ngã có phần mỉa mai về sự dửng dưng giữa công dân với chính quyền. Đồng thời, bộ phim cũng cho thấy giá trị vững bền của dân tộc Do Thái luôn cuộn chảy âm ỉ trong xã hội hiện đại bất chấp những thách thức của thời kì đổi mới, dù là giữa những tên tội phạm hay người bình thường.

Trong một đoạn đáng nhớ trong phim, nhóm tay sai của ông trùm đang chặn đánh một người đàn ông định trốn khỏi thế giới ngầm. Vật lộn với nhau một hồi, họ nhận ra con trai của người đàn ông này đã thiệt mạng tại chiến trường Lebanon. Tất cả dừng lại ngay lập tức rồi một người nói: "Tôi cũng từng là lính". Người nữa nói: "Tôi cũng từng chiến đấu tại Lebanon". Với sự trân trọng cho sự hy sinh của gia đình người đàn ông cho đất nước, nhóm xã hội đen để ông ta ra đi.

Levi đã khéo léo cài cắm những biểu tượng mang tính thời đại của Isarel trong một thập kỷ qua vào bộ phim của mình. Một đất nước đã từng phải tranh giành đất với người Ả Rập, đế chế La Mã, bị đuổi khỏi chính quê hương mình và phải đi tha hương khắp châu Âu, bị diệt chủng trong thế chiến thứ 2 bởi Đức Quốc Xã, bị khủng bố và chiến tranh tàn phá. Dù cho có vị trí địa lý ở châu Á nhưng về chính trị thì lại được coi là một nước châu Âu, Isarel giờ đây bị đẩy lên một con thuyền bơ vơ trên hành trình tìm kiếm và gìn giữ linh hồn cho riêng mình giữa một đại dương bản sắc.

Dù hiện đang có bước nhảy vượt bậc về kinh tế và phát triển thần kỳ sau chiến tranh, nhưng hội nhập hoá và những cơn khát của chủ nghĩa tư bản khiến đất nước này luôn phải giằng co tranh đấu trong những suy tưởng về giá trị hồn cốt của dân tộc mình. Với tinh thần kêu gọi gìn giữ văn hoá dân tộc, Ha Borer đã đã trở thành một bộ phim "quốc dân" của Israel, là cẩm nang chân kinh giữ gìn quốc hồn quốc tuý của một dân tộc đã quá quen với cảnh tha hương, là tiếng sấm khẳng định giá trị của bản sắc. Levi được ca ngợi như một thiên tài của Isarel. Dàn diễn viên trong phim mỗi khi ra đường đều được người dân vây quanh, thậm chí còn bị nhầm với nhân vật mình đóng trong phim. Các băng nhóm liên tục tranh nhau nhận mình là nguồn cảm hứng cho tác phẩm.

Nhờ bước đệm trên, Levi lấn sân sang điện ảnh. Tác phẩm màn ảnh rộng đầu tiên của anh là Lost Islands năm 2008. Phim được 14 đề cử giải Ophir (giải thưởng hàn lâm về điện ảnh và truyền hình Isarel). Năm 2009, Reshef Levi được bổ nhiệm vào vị trí trưởng nhà hát Habima, nhà hát quốc gia Isarel. Năm 2013, Levi cho ra một bom tấn khác, Hunting Elephants với sự tham gia của ngôi sao nổi tiếng trong loạt phim X-men của Hollywood – Patrick Stewart. Thành công nối tiếp thành công và ngày càng củng cố vị thế số một của anh trong làng điện ảnh sở tại.

TPO - Biên kịch Nguyễn Trung Dũng một trong những người chấp bút chuyển hoá kịch bản “Người phán xử”. Anh chia sẻ với Tiền Phong rằng lúc đầu từng nghĩ việc chuyển thể là bất khả thi, sau này nhiều nhân vật trong “Người phán xử” gần như khác xa kịch bản gốc.

Phan Hải - thay đổi nhiều nhất Phan Hải trong bản phim gốc tên Avi, lấy cảm hứng rất nhiều từ hình tượng Sonny Corleone của phim huyền thoại Bố già. Biên kịch miêu tả nhân vật này hung hăng, hiếu chiến, tính gia tộc cao, và hơi thiếu đầu óc. “Tôi muốn xây dựng Phan Hải như đứa trẻ to xác tương ứng với câu nhận định của ông bố: Thấy cửa khóa, thay vì tìm cách mở, nó (Hải) sẽ phá tường mà vào. Dĩ nhiên một đứa trẻ to xác sẽ có đầy đủ tính cách ngô nghê, hồn nhiên, tự cho mình là giỏi đồng thời thuần phác, và có nhiều điểm đáng yêu”.


*
Phan Hải được xây dựng theo hình mẫu đứa trẻ to xác
Bên cạnh đó, Bảo Ngậu cũng được nhào nặn từ vài nhân vật khá mờ nhạt trong phim gốc được xây dựng cho có phần “nguy hiểm để người ta đoán già đoán non có phải công an hay không”. Một phần nữa do diễn viên Bảo Anh chuyện vai công an nên khán giả càng nghi ngờ tợn. Bộ ba nhân vật Phan Quân-Lương Bổng-Lê Thành trong kịch bản gốc theo đánh giá của biên kịch “có hình tượng rất khác với người Việt”. Tuy nhiên so với một số phim Việt hoá trước đây, đội ngũ biên kịch khá thành công khi thổi vào các nhân vật những tính cách, đời sống gần gũi với người Việt.
*
Lê Thành-nhân vật khó nhất trong quá trình Việt hoá
Nhân vật khó sáng tạo nhất với biên kịch chính là Lê Thành. “Trong bản gốc anh này là nhân viên xã hội-nghề đó ở ta không có nên phải ép vào làm chuyên viên tư vấn tâm lý. Nghề này ở mình cũng ko thịnh lắm nên tương đối gượng, tuy nhiên liên quan đến việc tư vấn cho Phan Quân, Thế “chột”, Diễm My. Tôi cũng cố gắng viết sao cho xuôi và mang ít nhiều tính học thuật”, Trung Dũng chia sẻ.

Bất ngờ với “Lương Bổng” Lương Bổng trong kịch bản khác hẳn về hình dáng-một người cao to tới hơn 100kg, là cận vệ trung thành lạnh lùng của ông trùm và nhất là “diễn như không diễn, có mặt như không có mặt”. Ban đầu biết vai này được giao cho NSƯT Trung Anh, biên kịch Nguyễn Trung Dũng cũng có chút lạ lẫm. Tuy nhiên khi lên phim “Trung Anh đóng ra đúng tinh thần diễn mà như không, đạt nhất lúc đúng đằng sau ông trùm và ko nói gì hết”, biên kịch nhận xét.


*
Lương Bổng bản Việt nhỏ con hơn bản gốc
Vui như Khải “Sở Khanh” Trong kịch bản gốc Khải “Sở Khanh” thuộc dạng yếm thế nhưng muốn làm giàu, thậm chí còn lợi dụng tuần trăng mật để buôn ma tuý. Trung Dũng thừa nhận chủ ý xây dựng thành nhân vật hài, vui vui. Chẳng thế mà Khải “Sở Khanh” có màn ra mắt bà Hồ Thu khá ấn tượng, chẳng hạn như việc lý giải cái tên do “Bố cháu tên Sở, mẹ cháu tên Khanh”, khi được yêu cầu mang hộ khẩu đến kiểm tra thì “nhà cháu mất hộ khẩu rồi”.
*
Khải "Sở Khanh" hài hước hơn rất nhiều so với bản gốc
Sau này nhiều đoạn như xin số điện thoại cho chó giao lưu, màn ra mắt họ nhà gái do ê kíp đạo diễn và diễn viên Anh Đức thêm thắt, tung hứng. Chủ đích xây dựng nhân vật thiên hài hước nên Trung Dũng cũng không ngần ngại viết những tình huống như bồ bịch, bị vợ-Phan Hương-đánh.

Không có chuyện kết có hậu “Người phán xử mang xu hướng bạo lực cao, khắc họa hình ảnh dân thế giới ngầm (có thiện có ác, có quả báo) nên kết phim cũng là việc tự phán xử lẫn nhau, thiếu sự quan tâm của chính quyền. Nếu làm không khéo sẽ giống như kiểu Bụi đời Chợ lớn”, Trung Dũng nói. Trước một số thắc mắc về cái kết Người phán xử liệu “có hậu” hay không, biên kịch khẳng định “dân giang hồ tự phán xử lẫn nhau, gây ác phải đền tội, tham vọng sẽ tự hại mình”.

Sau 2/3 quãng đường, nhiều khán giả có cảm giác “càng về sau càng đuối”. Nói về điều này, Trung Dũng cũng phân trần: Người phán xử Israel có 4 mùa phát sóng, mỗi mùa hơn 10 tập, trong đó hai mùa cuối rối rắm, thiếu định hướng và nặng yếu tố sex hơn.

Nguyễn Trung Dũng là biên kịch không xa lạ với khán giả qua một số phim đề tài hình sự trước đó Mặt nạ hoàn hảo, Đầm lầy bạc và Câu hỏi số 5.


Giải trí

Chuyện gì đang xảy ra với Hồ Quỳnh Hương?

Văn hóa

NSƯT Quế Trân đóng vai đào hát nghi ngoại tình ở tuổi 42

54 sắc màu

Khèn Mông giữa đại ngàn

Văn hóa

Trưng bày bộ Bảo vật quốc gia - Phác thảo mẫu Quốc huy Việt Nam

Văn hóa

Đêm nhạc ở Nhật Bản xin ý tưởng Đại sứ quán Việt Nam
*

So với bản gốc, 'Người phán xử' đã giảm nhiều bạo lực và sex

*

NSƯT Trung Anh: Lương Bổng xuất hiện tới gần hết phim

*

Xuất khẩu phim truyền hình đã khả thi?


MỚI - NÓNG
*
Nữ diễn viên bị tố lập công ty ma, trốn thuế
Giải trí
TPO - Nữ diễn viên Tống Tổ Nhi bị chính nhân viên cũ tố cáo thành lập 3 công ty ma để thực hiện hành vi trốn thuế. Người này khẳng định nữ diễn viên "Bảo Liên Đăng tiền truyện" đã bị các cơ quan chức năng gọi để điều tra.
*
Khởi công gói thầu hơn 9.000 tỷ dự án nhà ga T3 sân bay Tân Sơn Nhất
TPO - Gói thầu số 12 thi công xây dựng và lắp đặt thiết bị nhà ga thuộc Dự án Xây dựng nhà ga hành khách T3, Cảng Hàng không quốc tế Tân Sơn Nhất - TPHCM với tổng mức đầu tư hơn 9.000 tỷ đồng được khởi công xây dựng vào chiều nay (31/8).
TPO - Ngày 31/8, thông tin từ Bệnh viện Nhi Đồng 2 TPHCM cho biết, tại đây đang điều trị cho 4 bệnh nhi trong vụ hỏa hoạn xảy ra tại tỉnh Tây Ninh. Các bệnh nhi đang được theo dõi, điều trị liên tục nhằm tránh nguy cơ tình trạng bỏng diễn tiến xấu.
Kịch bản biên kịch người phán xử nhân vật thay đổi việt hoá phim VFC Phan Hải Khải Sở Khanh Lê Thành

Tổng Biên tập: LÊ XUÂN SƠN

Tòa soạn: 15 Hồ Xuân Hương, Hà Nội - Điện thoại: 024.39431250

Cơ quan chủ quản: Trung ương Đoàn TNCS Hồ Chí Minh

Cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự chấp thuận bằng văn bản

Powered by e
Pi Technologies
*