họ của về sau cái gì cũng có thể có chỉ là ko có bọn họ

*
Tác giả: Quách Thái Di


blogradio.vn - Cảm ơn sự xuất hiện của cậu, là lần chạm chán gỡ tươi đẹp nhất tựa như vùng đất khô hạn chạm mặt dòng nước mát lành. Khoảng chừng trời ngày ấy sẽ không còn trong xanh trở lại nhưng thai trời trong tâm tôi mãi là một blue color vĩnh cửu.

Bạn đang xem: Sau này chúng ta cái gì cũng có chỉ là không có chúng ta

***

Có bạn nói rằng, vớ cả họ đều là tình đầu của người nào đó. Trong khoảng thời gian đó, họ là đa số cô gái, phái mạnh trai trong tuổi xuân xanh từng bước tiến vào con đường tình yêu và họ trở thành tình đầu của người nào đó. Tình đầu đẹp nhất như mơ, đẹp mang đến mức khiến cho người ta cứ vấn vương hoài.

Mối tình đầu luôn luôn tồn trên trong trái tim bọn chúng ta. Với bạn luôn nghĩ rằng mình đã từng thương tín đồ đó, thương thiệt nhiều, rất nhiều khiếm khuyết của tín đồ đó vào mắt chúng ta đều biến hóa điểm xuất sắc hết. Đa số tình thương đầu đều có kết cục bi thương, là tình yêu ngay từ lúc còn chưa bước đầu thì vẫn biết ngày chia xa. Nhưng mà khi thời gian qua đi, bạn sẽ nghĩ kia là 1 phần kí ức đẹp tươi trong cuộc sống của mình. Sau này khi ko còn gặp mặt lại, các bạn vẫn sẽ nghĩ về khoảng thời gian bạn niềm hạnh phúc cùng tín đồ đó, về tx thanh xuân rực rỡ, về phần lớn kí ức đẹp nhất nhất.

Từ lâu lắm rồi, đã bao gồm một bạn thật sự cực kỳ thương cậu. Tuy nhiên thật không may, gió cứ thổi mập dần, thổi cho khoảng cách giữa họ bay xa. Thật rất khó dàng để có thêm một ngày thân thương nữa. Nhưng hình như cho đến cuối câu chuyện, tôi vẫn ý muốn nói lên câu “Xin chào” với cậu, thêm một lượt nữa.

Tôi thương cậu bởi thứ cảm tình trong sáng, sở hữu theo chút ngang bướng cùng ngọt ngào, một chút vụng về xen lẫn sợ hãi hãi. Trời cao đại dương rộng, tuổi trẻ của mình và cậu rồi đã tàn phai, kỷ niệm đã bị thời gian ném vào trong 1 góc tăm tối, tủ đầy lớp bụi mờ mà họ mãi chẳng kiếm tìm ra.

Thời gian dài đằng đẵng cơ mà cũng thiệt ngắn ngủi bây giờ đã cần thiết quay lại. Năm tháng ấy đã sớm trôi xa. Phần nhiều dòng chữ phai màu sắc mờ nhạt trở thành bằng chứng của kí ức. Tôi cũng không rõ điều gì khiến cho mình mãi chẳng quên được. Vẫn tồn tại nhớ rõ dáng vẻ năm xưa tuy nhiên không thể trở lại chốn cũ cũng chẳng buông được những mẩu truyện thân thuộc. Ngắm khung trời qua kẽ hở của ngón tay, tôi hoài niệm gần như hồi ức ngày xưa.

*

Thanh xuân ngắn ngủi cơ mà để lại cả một kho lưu trữ bảo tàng ký ức vô giá, chất chứa bao vui buồn hờn giận, tôi từ hỏi bởi thế liệu gồm đủ để khiến con người ta ghi nhớ mãi cả một kiếp người hay không? Ngần ấy yêu thương dấu, cũng trân quý ngần ấy năm, chỉ sợ người khác muốn quên ngay tắp lự quên, ước ao vứt vứt liền vứt bỏ.

Trong cuộc sống nên thương nhì lần, một mang đến tuổi trẻ, một đến tháng năm. Chân tình thương một người không phải ích kỷ giữ mang kí ức của năm tháng cơ mà là thành toàn cho sự đổi khác của thời gian. Nghĩ về lại ngần ấy năm yêu đương cậu, trong đầu óc tôi chỉ giữ giàng duy độc nhất vô nhị một lời hứa hẹn rằng: “chúng tôi nhất định sẽ gặp lại”. Cầm cố nhưng thời hạn lao cấp tốc vùn vụt, bỏ dở rồi lại bỏ lỡ. Gồm lẽ bi thương nhất không hẳn ly biệt mà chính là lời hứa.

Ai cũng từng hẹn sau này chắc chắn là phải thật hạnh phúc vậy nhưng mà khi nhắm đôi mắt thiếp đi một thời gian rồi thức dậy đã thử qua ngay gần nửa đời người, chữ duyên vẫn chưa thể vẹn tròn.

Rất những lần trong giấc mơ, tôi thấy công ty chúng tôi của trong thời hạn mà tổn thương chưa tràn chỗ khóe mắt. Cậu đứng đó, giữa khung trời ngát xanh, lá rụng bên dưới chân. Niềm vui rạng rỡ sáng bừng hơn cả nắng. Tôi cũng sinh hoạt đó, váy đầm hoa với tóc dài khẽ cất cánh trong gió. Trái tim thuần khiết lần đầu khắc ghi một người. Cả tôi và cậu những không hại thiếu niên hữu hạn, cứ do đó mà chạy về phía trước, đi qua những gian nan, test thách. đồ vật duy nhất mà công ty chúng tôi nắm giữ trong tâm bàn tay lúc ấy đó là lòng dũng cảm.

Người ta hay nói sau này bọn họ cái gì cũng có, chỉ là không có chúng ta. Tôi của tuổi 18 ấy không bận lòng tới nhì chữ sau này, không nghĩ rằng công ty chúng tôi làm sao mới rất có thể đi không còn năm nhiều năm tháng rộng lớn ấy vậy mà công ty chúng tôi đã tiếp cận cuối đoạn đường. Tôi của những năm 25 đã hiểu ra rằng chẳng cần phải đợi sau này, duy nhất khắc quay đầu, chúng tôi quay sườn lưng về phía nhau, trở về hai hướng riêng biệt, vứt bỏ toàn bộ mọi thứ. Tôi cùng cậu đang đi đến một chỗ mà công ty chúng tôi sẽ không khi nào quay quay trở lại như thuở ban đầu.

*

Chàng trai năm ấy, vẫn có một cuộc sống thường ngày như thường, liệu gồm còn ghi nhớ rõ hình bóng của tôi khi xưa? Nỗi bi ai vô tận này của tôi biết buộc phải giãi bày cùng ai đây? Hồi ức về tổng thể quãng thời gian lấp lánh lung linh hiện ra rõ rệt hơn lúc nào hết. Bờ vai cậu vào thời điểm năm 18 là bờ vai mà lại tôi ao ước tựa vào nhất. Thú vui cậu tốt thoáng thân muôn nghìn tia nắng rubi ươm, tôi cứ ngỡ là dành riêng trao tôi.

Cảm ơn sự xuất hiện thêm của cậu, là lần gặp gỡ tươi đẹp nhất tựa như vùng đất khô hạn gặp mặt dòng nước đuối lành. Khoảng trời ngày ấy sẽ không còn trong xanh quay lại nhưng thai trời trong thâm tâm tôi mãi là một màu xanh vĩnh cửu.

Rồi một ngày như thế nào đó, tôi sẽ học được cách tạm dừng đúng cơ hội để không phải đau nhiều. Học được cách buông quăng quật những thứ nhưng mà mình từng theo xua đuổi một cách lạnh nhạt và vơi nhõm. Giá như cậu có một ít thương tôi dẫu chỉ là một trong chút thôi thì tôi vẫn sẽ tràn đầy nhiệt máu mà tiếp tục thương cậu. Nhưng mà cuộc đời không tồn tại nếu như nên bọn họ dừng lại ở đây. Chẳng bao gồm ai lấy lòng thương ghi nhớ một mùa hoa chỉ vì người đã có lần đi ngang qua mùa hoa ấy. Yêu cầu mới trân trọng, đề nghị mới không nỡ.

Nhân sinh vạn biến, duyên phận cực nhọc lường, chẳng biết làm thế nào cho lòng thôi chũm chấp buông bỏ. Nhưng vẫn một lòng nuôi mong muốn được thế tay cậu bước tiến giữa phố đông nhằm nói lời cảm ơn cậu, cảm ơn vì đã trở thành mối tình đầu của tớ giữa năm tháng mơ mộng ấy dù thời gian qua đi cũng chẳng thể nào xoá nhoà.

*

Cho cho sau này, khi vẫn trưởng thành, tôi bắt đầu hiểu ra rằng không có thời điểm thích hợp nào cho bọn họ cả. Chỉ là, tôi gặp cậu ngơi nghỉ năm tháng định sẵn là ko thể bước cùng đường nhưng vẫn mong mỏi nói lên một chữ “thương”.

Sau này, ký kết ức vẫn sáng sủa trên cuốn nhật ký kết đầy bụi, chỉ tiếc là cần yếu tìm thấy bọn họ của năm cũ.

Sau này, bọn họ cũng không thể gần nhau như những ngày tháng vẫn từng.

Thời gian, tuổi trẻ con và số đông lời chưa thốt ra trên đầu môi chẳng thể theo kịp thanh xuân.

Mãi đến sau này, lúc anh đã đạt được sự nghiệp, trong khi có thể mua mọi thứ mà anh muốn, anh mới hiểu ra rằng, anh ko thể sở hữu lại một cái quay đầu buông tay.​


Ai cũng đều có một thời như vậy, 1 thời mà phiên bản thân không tồn tại gì vào tay bên cạnh tình yêu sâu đậm mang lại khắc cốt ghi tâm, một thời mà cứ nghĩ chỉ việc tình yêu thương thôi là đủ nhằm mình vậy tay ai kia đi trọn một cuộc đời, một thời mà bạn ta cuồng loạn yêu, cơ mà lại không hiểu biết gì hết, không hiểu nhiều mình, không hiểu nhiều người, không hiểu rằng cuộc đời không dễ dàng như một câu hứa hẹn "Mình đang mãi mặt nhau!".

*

Anh đang yêu em sống quãng thanh xuân tươi vui nhất, cũng là khoảng thời hạn anh thấy phiên bản thân bản thân tự ti cùng kém cỏi nhất. Hy vọng mang niềm hạnh phúc cho em, cơ mà sự nghiệp không có, bản lĩnh cũng chưa đủ vững vàng. Cái xúc cảm nhìn fan mình yêu dấu phải vất vả, khổ cực vì mình, khôn cùng bất lực. Cái cảm giác hứa rồi thất hứa, rồi nhìn ánh nhìn người mình yêu thất vọng, hết sức khổ tâm. Cái cảm xúc vô tình thấy người mình yêu thầm mong mỏi được như những cô bé khác, yêu số đông chàng trai xuất sắc ưu tú khác, thực sự cực kỳ ám ảnh.

*

Anh yêu thương em đến mức tưởng như rất có thể từ bỏ tất cả những gì cơ mà mình có, nhưng mà lúc đó, anh làm gì có gì, bên cạnh em? có lẽ bởi vô số những áp lực nặng nề dồn nén, phần đông tủi thân âm ỉ chực trào nhưng anh sẽ đẩy em đi. Buông em không phải vì không thương em nữa, mà vị sợ một ngày em vẫn buông anh trước. Vì chưng sợ em sẽ không đợi được anh, vị sợ em sẽ đề xuất khổ vày anh, vày sợ em sẽ không hiểu biết nhiều được anh, bắt buộc đành chúc em một đời niềm hạnh phúc bên người khác. Thời gian đó anh đang nghĩ, mất em không xứng đáng sợ, nhằm em sống một cuộc đời không đầy đủ no ấm, an ninh mới đáng sợ. Cố gắng là để em đi.

Nhưng mãi mang lại sau này, anh bắt đầu hiểu được rằng thiết bị em cần chưa phải một ngôi nhà, mà là 1 trong những mái ấm. Mãi sau này anh mới biết rằng chỉ việc anh bước lên chuyến tàu chính là em vẫn nguyện ở bên anh, một bước cũng ko rời. Mãi mang đến sau này, lúc anh đạt được sự nghiệp, hình như có thể mua phần nhiều thứ mà anh muốn, anh new hiểu ra rằng, anh ko thể thiết lập lại một chiếc quay đầu buông tay.

*

“Nếu anh cho rằng em của quá khứ không nguyện thuộc anh trải qua mọi ngày mon khổ cực. Thì trên sao hiện nay anh lại nghĩ về em vẫn nguyện cùng anh bên nhau hưởng thụ những ngày tháng giỏi đẹp.“

Tình yêu là vậy đấy! Anh nghĩ rằng có thể bù đắp cho các tổn thương mình gây nên cho em, nhưng anh không bao giờ biết em tổn thương vị điều gì, đề nghị những gì anh thay để bù đắp những sai cả. Anh có ăn năn hận không? bao gồm nuối nuối tiếc không? tuy nhiên rồi để làm gì? Cuộc đời làm gì tồn trên "nếu như" tê chứ...


"Hoá ra, điều kinh hãi nhất trên đời này không hẳn là ko yêu. Mà là đã có lần yêu, thậm chí là yêu không hề ít nhưng đến sau cùng người ở bên mình lại là 1 người khác."

*

Cuối thuộc thì anh có thể có đông đảo thứ, chỉ không có được em.

Cuối cùng thì em cũng kiếm tìm bao nhiêu fan đi chăng nữa, cũng chẳng thấy lại một người khiến em yêu các như vậy.

Chúng ta của sau này, cái gì rồi cũng đều có, chỉ là không tồn tại chúng ta..

Xem thêm: Đánh Giá Xe Bonus 125 - Bonus Hoài Cổ Một Thời!

Và hóa ra, trong thời hạn tháng ấy, thứ chúng ta bỏ dở không buộc phải là tình yêu, nhưng mà là dũng khí... Dũng khí cùng cố kỉnh tay nhau đi qua những cực nhọc khăn, thách thức khi ấy.

#Du
Phong